]Mùa hạ dần đi qua. Ta đã chuẩn bị nhiều thứ để đối diện với nó. Ta dọn dẹp bản thân, lên sẵn một vài kế hoạch nhất định phải thực hiện và tập đối diện với chính mình bước ra cuộc sống.
Ta chưa nghe một tiếng ve nào trọn vẹn suốt hai ba năm nay. Giữa thành phố chật chội và hối hả này, tiếng ve của mùa hạ, tiếng ve của tự nhiên cũng bị chìm lấp giữa tiếng còi xe gầm rú đêm ngày. Và cũng do ta, đã từ lâu lắm, quên đi thái độ biết lắng nghe tự nhiên.
Có đôi khi trên đường, gặp đôi ba gốc phượng già, mặc dù đã đi qua rồi, cũng cố tình vòng xe trở lại rồi ghé vào quán café nhỏ dưới mấy tán phượng đang bừng bừng cháy ấy, ngồi cô đơn và nhung nhớ.
Đời người là vô số lần vượt qua những giới hạn. Mỗi mùa phượng là một giới hạn. Một giới hạn đặc biệt. Sau những ngày đầu óc quay cuồng với sách vở, bước qua tiếng ve vào mùa hạ, ta thấy mình nhẹ bẫng. Hạ có mùa cho ta nhớ quay quắt ánh mắt và nụ cười duyên má lúm đồng tiền của cô bạn cùng lớp. Hạ có mùa trong veo, có mùa rực lửa theo bước chân cậu bé ham chơi với núi rộng sông dài, đồng xanh bát ngát. Hạ chấp chới theo cánh diều vi vu tiếng sáo. Hạ găm nắng gió miền quê hương. Hạ có mùa phả vào thăm thẳm suy tư bộn bề lo nghĩ. Mùa hạ giòn nắng. Mùa hạ chênh chao. Và mùa hạ có mưa. Đôi ba lần, mưa mùa hạ là nước mắt của người. Những mùa hạ như những chồng sách thân thương xếp đầy trong ngăn nhung nhớ nơi trái tim của cậu bé quá ư lãng mạn. Lớp bụi mờ thời gian chỉ được phủi đi chút ít mỗi khi có tiếng ve nhiệt tình nhắc nhở.
Hơn hai năm ở nơi đây, tại ngôi trường này, giảng đường này, ta có vài người bạn thân, có tình yêu, có ngọt ngào say đắm và khổ đau dịu dàng. Hạ ôm tất cả những gương mặt bạn bè vào lòng rồi bay đi. Giá mà hóa thành giọt nắng lung linh trong mắt ai. Giá mà thành cánh phượng ve vuốt đôi tay ai. Giá mà thành giọt mưa luồn sâu vào tóc ai. Giá mà thành đất thành trời mà tan cùng với ai.
Đặt chân qua mùa hạ sắp cuối, ta lại chững chạc hơn, chuẩn bị đón những mùa - hạ - người - lớn, những bạn - bè - người - lớn, những tình – yêu - người - lớn.
Chào nhé em, hỡi cánh phượng mùa hạ mang sắc con tim. Yêu nhiều nhé em hỡi áo dài cho ta hóa thành thi sĩ buồn nhớ bâng quơ một thời. Tạm biệt nhé sân trường trầm tư bao gốc cây già. Thương em cầu thang gió đầu xanh tóc rối. Rưng rức quá đi thôi, em, nụ cười thánh thiện đến nhói lòng ta. Có cho ta hôn một lần lên khung cửa sổ màu xanh không hỡi đôi mắt nào một chiều lơ đãng ? Hỡi những góc quán nước bên cạnh đại học Hồng Đức! Cho ta gọi tên giọt café đắng đót một lần ,Hay cho ta hút một điếu thuốc ,Ta lại sắp được về với em - với hơi ấm của bàn tay ta chờ đợi. Đừng vội lăn hỡi vòng xe mười chín, đôi mươi, còn có ai đứng chờ, ai ơ hờ, ai mong nhớ vấn vương. Ta thấy mình đứng đâu đó trong thời gian.
quang sang
Chọn kênh tivi mà bạn muốn xem
Sắp phải Chia tay mùa hạ sinh viên
Nhãn: Tản mạn









